bệ hạ nhận mệnh đi

Kiều An bệ hạ nghi hoặc nhìn Tạp Tư La Đặc. Tạp Tư La Đặc đến bên nói nhỏ vào tai Kiều An bệ hạ mấy câu, Kiều An bệ hạ nhướng mày, nhìn thoáng qua Tạp Tư La Đặc. Rồi sau đó Kiều An bệ hạ lại sửng sốt, trên mặt lộ ra tươi cười. Tạp Tư La Đặc liền đi xuống. Chương 1-2: Hậu cung của trẫm! Tuyên đế giật mình hoảng hốt ngồi dậy. Bốn phía thực ấm áp, ánh nến bập bùng bên ngoài rèm, mạn giường đem gió lạnh giữ lại bên ngoài, nhưng hắn vẫn cảm thấy lạnh. Ngồi trong chốc lát, hắn mới đi ra, cái khí lạnh ác liệt kia là Ngày thứ 8 đi theo phía sau Hạ Phi Tinh, Cố Tấn Niên nghĩ nghĩ, thừa dịp Hạ Phi Tinh dừng lại nghỉ ngơi liền quyết định bước đến gần y. Hạ Phi Tinh cũng không bất ngờ khi Cố Tấn Niên bước đến, y chỉ nhàn nhã dựa vào gốc cây mà nhìn hắn, cả người biếng nhác không Khi hồi cung phục mệnh, bệ hạ lại giao cho nàng một việc tệ, tức khắc đi Giang Nam nghênh tiếp phu nhân Định Quốc Hầu và quận chúa Lâm An hồi kinh. Nàng ở trong triều bốn năm, cũng không từng nghe nói có hai người này. Lưu Hạo luôn luôn tự nhận là coi như là cái bưng được người, có lẽ là gia đình thay đổi một cách vô tri vô giác, hắn so sánh người đồng lứa có phần tinh thông kinh doanh mối quan hệ một đạo. Vay Tiền Trả Góp 24 Tháng. Bệ Hạ, Nhận Mệnh Đi! Editor Mia TreeThể loại Đam mỹ, trọng sinh, xuyên thư, đế vương thụ, NP nhất thụ đa công, HESố chương 1 tiết tử – 88 chương chính văn – 9 phiên ngoạiCouple chính Hạ Chí x Chu Huyên, Phượng Huyền, Thuần Vu Gia, Tạ NhânAnh thụ là cửu ngủ trí tôn đứng trên vạn người, tự nhận mình thông minh tài giỏi, quyết đoán dứt khoát, khí phách ngút trời, hào quang tỏa sáng nếu được ông trời thương xót cho cơ hội trọng sinh lần nữa trẫm nhất định sẽ hoành thành bá nghiệp, nhất thống thiên nhiên lại có một điều lạ vô cùng khi mà hoàng hậu, ái phi, thị nữ, hoàng tẩu, hồng nhan tri kỷ,….. của trẫm đều đi đâu cả rồi???Hoàng thượng, ta đây là một cái đồng nhân đam mỹ, ngươi chấp nhận số mệnh đi!Tác giá Ngũ Sắc Long Chương Editor Mia TreeThể loại Đam mỹ, trọng sinh, xuyên thư, đế vương thụ, NP nhất thụ đa công, HESố chương 1 tiết tử – 88 chương chính văn – 9 phiên ngoạiCouple chính Hạ Chí x Chu Huyên, Phượng Huyền, Thuần Vu Gia, Tạ NhânAnh thụ là cửu ngủ trí tôn đứng trên vạn người, tự nhận mình thông minh tài giỏi, quyết đoán dứt khoát, khí phách ngút trời, hào quang tỏa sáng nếu được ông trời thương xót cho cơ hội trọng sinh lần nữa trẫm nhất định sẽ hoành thành bá nghiệp, nhất thống thiên nhiên lại có một điều lạ vô cùng khi mà hoàng hậu, ái phi, thị nữ, hoàng tẩu, hồng nhan tri kỷ,….. của trẫm đều đi đâu cả rồi???Hoàng thượng, ta đây là một cái đồng nhân đam mỹ, ngươi chấp nhận số mệnh đi!Nguồn Buổi chiều, gió tuyết lớn, Vương Nghĩa liền đưa hắn vào cung bằng noãn lúc này, Tuyên đế rốt cục nhận rõ, hậu viện tinh xảo tốt đẹp lúc trước của hắn đã hoàn toàn biến mất. Ngay cả thị nữ hầu hạ bên cạnh hắn chất lượng cũng thiệt thấp kém, dưa vẹo táo nứt, nhìn họ còn không bằng nhìn mấy tên thái lẽ trời cao muốn ban A Nhân cho hắn, nên trước khi thành thân hắn không thể có vài cái tiểu thiếp thông phòng ôn nhu hiểu lòng người làm bạn?Thương tâm một hồi, bỗng nhiên lại thấy có chút may mắn. May mà hắn trùng sinh đến tuổi này, nếu quay về sớm vài năm, chẳng phải là làm hòa thượng càng lâu hơn sao?Dù sao qua hôm nay, hắn liền muốn ở trong nhà giấu tài giả bệnh, rồi chậm rãi tìm kiếm thị tì Hạ Lạc, nếu tìm không thấy, lại nạp vài người mới cũng giống nhau thôi. Hai năm này, hắn càng phải hoang đường, càng phải bôi đen chính mình thì nhị ca mới càng yên phủ cách hoàng cung cũng không xa, nhưng vì trận đại tuyết, quan đạo lầy lội nhấp nhô, thập phần khó đi, chừng hơn một canh giờ mới đến. Đến gần cửa cung, tuyết trên đường đã được dọn dẹp, di chuyển cũng thuận lợi hơn. Kiệu hướng vào đại nội, một đường thông đường đi quả thật còn gặp không ít người quen. Có trọng thần trợ hắn đăng cơ, cũng có tội nhân bị giết. Bọn họ đều mang bộ dáng tuổi trẻ khí phách hăng hái, đối với tương lai của chính mình cùng quốc gia đều không biết điều gì. Tuyên đế tươi cười khách sáo đáp lễ, trong mắt lại là bộ dáng của họ thật lâu về kì quái, vì sao khi nhớ đến ái phi liền nhớ tới dung nhan kiều diễm của các nàng khi còn trẻ, mà khi nhìn đến các đại thần tuổi trẻ lại xuyên qua hiện trạng nhìn thấy bộ dáng bọn họ lúc về già?Tuyên đế nghĩ, có lẽ hắn không phải là hạng người nhìn mặt mà bắt hình dong, cho nên so với bây giờ tuổi trẻ tinh thần phấn chấn, bộ dáng mập mạp, lão hủ liền thân thiết hơn thế thái độ của hắn càng thêm hòa nhã, cùng vài vị sau này là lão thần mà hắn coi trọng một đường bắt chuyện, chậm rãi hướng Tập Anh Điện mà đi. Nửa đường đụng phải Chu Huyên, chỉ thản nhiên chào hỏi một tiếng. Hai người bọn họ thuở thiếu thời có giao tình thâm hậu, nhưng vì sợ nhị ca kiêng kị nên chỉ còn gặp gỡ trong bí mật, mãi đến khi Thành đế băng hà, Chu Huyên ủng lập hắn đăng cơ mới bọn hắn lại cũng không thể hòa hợp quân thần được bao lâu, Chu Huyên liền khởi binh tác loạn Tây Bắc…Tuyên đế trong lòng thầm than một tiếng, đạp tuyết đi vào Tập Anh Điện. Trong điện ấm áp, ánh nến lay động, chiếu sáng cả cung yến, thức ăn tinh xảo thuần mỹ, cung nữ hầu hạ tới lui đều tươi đẹp hài hòa, cơ hồ có thể sánh với hậu cung đời trước của đế một mặt thưởng thức ca múa, một mặt cảm thán Thành đế xa hoa dâm dật. Phụ hoàng vừa qua đời không bao lâu, hắn liền không nghe lời can gián của quần thần, mở yến hội linh đình, này sao có thể trở thành tấm gương cho thiên hạ thần dân? Chẳng trách mới làm Hoàng đế hai năm liền chết bất đắc kỳ tử!Thành đế cho tu sửa vườn ngự uyển, nạp mỹ nhân, nuôi dưỡng trân thú, một năm tiêu hao mấy trăm vạn lượng bạc trắng. Đến khi hắn kế vị, quốc khố đều trống rỗng. Hắn đành phải đem nội khố của mình ra để mở rộng quân trang, xây thành phòng địch. Hắn nhịn đau cắt giảm một nửa cung nữ, cũng không dám nạp vài cái phi lại chuyện cũ càng thêm oán niệm, Tuyên đế hung hăng trừng mắt nhìn đám vũ cơ mặc tơ lụa quý giá nhảy múa, trên đầu cắm đầy trang sức bằng vàng, sau đó lại so sánh dung mạo kiều diễm cùng bộ dáng tinh xảo của họ, liền cảm thấy không sao đẹp bằng Lục Kiều của đế đứng dậy nâng cốc chúc mừng, mọi người liền đều đứng dậy theo. Lời ca tụng vang lên khắp cung điện. Sau ba tuần rượu, ánh mắt Thành đế bỗng nhiên rơi xuống người Hạ Chí, mỉm cười hỏi “Tại sao sắc mặt hôm nay của Thất đệ có vẻ không được tốt ? phải chăng gió tuyết bên ngoài quá lớn, bị cảm lạnh?”Tuyên đế vội vàng đứng dậy đáp “Đa tạ bệ hạ quan tâm, thần không việc gì.”Thành đế cười nói “Đều là huynh đệ, không cần quá giữ lễ tiết. Lý Quý, đem Lâm Xuyên Vương đến bên cạnh trẫm, để trẫm cùng hoàng đệ gần gũi trò chuyện.”Tuyên đệ vội vàng tạ ơn, nhìn người hầu dời bàn, trong lòng nghi ngại không yên. Thật không đúng, đời trước Thành đế cũng không cho hắn dời bàn, vẫn ngồi giữa chúng thần, cùng mọi người nói chuyện uống rượu. Hạ độc cũng là sau chính yến, Thành đế lưu một mình hắn lại tại Thiên điện để đối ẩm, rồi hạ độc vào trong này dời bàn, chẳng lẽ là đem việc hạ độc tiến hành sớm, chờ độc phát tác liền gọi người đem hắn đưa vào Thiên điện, ăn tươi nuốt sống?Nhưng mà cái này cũng không quan trọng, quan trọng là nếu hắn bị hoàng huynh kê đơn sớm, vậy hắn làm sao gặp được tiểu hoàng tẩu ôn nhu kia đây?Ngay khi bàn hắn được dời đến bên cạnh Thành đế, liền có thái giám đến thay hắn châm rượu. Tuyên đế làm bộ như mải mê xem ca múa, chỉ ngẫu nhiên gắp một đũa đồ ăn, rượu cũng chỉ nhấp môi liền buông, không uống vào đế nhìn hắn hồi lâu, thấy ly rượu thủy chung không vơi đi, liền mở miệng hỏi “Hoàng đệ hôm nay không có hứng thú, hay là rượu trong cung không hợp khẩu vị, nên ngươi mới không muốn uống?”Tuyên đế cả kinh trong lòng, đứng dậy cúi đầu tạ tội “Thần đệ hôm nay có chút cảm lạnh, lồng ngực khó chịu, không dám uống nhiều rượu. Làm bệ hạ mất hứng, là tội của thần đệ.”Hắn thủy chung cúi đầu, ánh mắt rơi trên mặt đất, lại thấy một đôi giày thêu kim long thông thả đến trước mặt, một bàn tay vươn ra hơi dừng lại tại khuôn mặt hắn một chút, rồi chuyển hướng rơi xuống trên vai hắn “Thất đệ không cần cẩn thận như vậy, chẳng lẽ trẫm vì một điểm nhỏ ấy mà trách phạt ngươi ? Ngươi không thể uống liền không miễn cưỡng, nơi này của trẫm liền giống như nhà của ngươi. Lý Quý, sai người mang lên cho Lâm Xuyên Vương một bát sữa nóng để xua khí lạnh.”Quái lạ, nhị ca hắn từ bao giờ lại biết diễn tiết mục huynh hữu đệ cung ? Tuyên đế tự nhiên cũng không thể không phối hợp, càng hạ thấp eo lưng “Thần sợ hãi, thật không dám nhận.”Thành đế nâng cánh tay dìu hắn đứng dậy, thân thiết hòa nhã nói “Sau khi phụ hoàng băng hà, trẫm mải bận rộn triều chính, sợ cô phụ sự nhắc nhở của phụ hoàng, không chiếu cố tốt cho thất đệ, trẫm là huynh trưởng thật cảm thấy thẹn trong lòng. Hoàng đệ về sau không cần cẩn thận như vậy, hoàng cung này của trẫm, chẳng lẽ không phải cũng là nhà của đệ hay sao?”Tuyên đế nháy mắt liền rưng rưng lệ, chân thành đáp tạ một hồi, một lần nữa ngồi xuống, đem bát sữa nóng từng ngụm từng ngụm mà uống. Đợi không ai chú ý, liền phun ra trên khăn, nhét vào trong tay rằng không tránh khỏi một phần độc uống vào trong bụng, nhưng một ly rượu độc đời trước còn không giết được hắn, chút này thì có là gì. Chỉ cần qua giờ Dậu là có thể đến ngoài điện thử thời vận, nếu gặp được tiểu hoàng tẩu, liền không cần kêu nàng cứu mình, quan trọng là phải hỏi cho được thân phận của nàng, để mà về sau chiếu hình nhỏ nhắn mềm mại như phảng phất trước mặt. Trong đầu một mảng hỗn độn, hắn thầm nghĩ giữ chặt ống tay áo của nàng, tay vừa quơ ra, liền nghe loảng xoảng dưới chân. Định thần nhìn lại, không thấy tiểu hoàng tẩu đâu, chỉ thấy ly rượu trên bàn rơi trên mặt đế tự nhiên cũng thấy được tình huống của hắn, thân thiết xoay người lại hỏi “Thất đệ làm sao vậy? thân mình không được khỏe?”Tuyên đế cảm giác tám phần là bản thân trúng độc, bát sữa vừa rồi khẳng định có vấn đề, chỉ là lúc này độc cũng không giống như đời trước, hắn đời trước chỉ đau bụng, thần trí vẫn thanh đế đứng dậy trả lời, cảm thấy di chuyển có vài phần như nhũn ra “Thần đệ mới vừa uống vài chén liền thấy say, vào bên trong điện nghỉ ngơi một lát, thỉnh bệ hạ thứ tội.”Hắn nói xong liền bảo Vương Nghĩa dìu đi ra ngoài. Thành đế thân thiết hỏi hắn hai câu, kêu hai tên thái giám “Đưa Lâm Xuyên Vương đến Thiên Điện nghỉ ngơi, mang chút canh giải rượu tới.”Hai tên thái giám nhận lệnh một tiếng, vội vàng tách Vương Nghĩa khỏi bên người Tuyên đế, một trái một phải mang hắn lui ra ngoài. Tuyên đế phát run lui bước, trong lòng thầm nghĩ, nếu lại uống thêm một chén thuốc độc, mạng hắn đến Ngọc Hoàng đại đế cũng không cứu Thiên Điện, hắn liền dựa vào trên tháp nghỉ ngơi, kêu Vương Nghĩa đem chút nước sạch đến, nhắm mắt lại, mặc cho mấy tên thái giám khuyên thế nào cũng không uống canh giải thái giám không dám động chân động tay với hắn, khuyên nhủ vài lần liền tùy hắn nằm đó. Mùa đông, lò sưởi trong Thiên Điện được đốt đầy đủ, không gian cũng ấm áp hơn nhiều. Gió thổi nhè nhẹ làm đầu óc hắn có chút mê mang mụ mị, mãi đến khi Vương Nghĩa trở về, hầu hạ hắn uống xong chén nước mát, mới cảm thấy tốt hơn ngốc không biết bao lâu, bên ngoài tiếng sáo trúc cũng nhỏ dần. Tuyên đế đoán yến hội đã tan, liền kêu Vương Nghĩa đỡ đi ra ngoài. Nếu vận khí tốt, nói không chừng vị tiểu hoàng tẩu kia đã đến. Chẳng may không gặp được nàng, thì cũng thừa dịp này mà ra khỏi tên thái giám trong điện muốn ngăn cản hắn, bị hắn phóng ra khí thế giận dữ trấn nhiếp tinh thần, không dám tiến lên dây dưa, chỉ đành đi theo phía sau điện gió Bắc lạnh lẽo thổi dữ dội. Lúc đi ra, Tuyên đế không khoác áo choàng lông cừu, bị gió lạnh thổi một cái, liền thấy buốt giá tận xương tủy, liên tục hắt xì, lúc bước qua đoạn hành lang gấp khúc, mém trượt chân té ngã vào bụi bất chấp bọn Vương Nghĩa theo phía sau, vội vã tiến về phía trước. Đi không bao lâu, liền thấy một nhóm cung nữ cầm đèn đang hướng về phía bên này, trong đó có một người tách ra, thẳng hướng về phía hắn mà đế đứng tại chỗ nhìn chằm chằm thân ảnh kia, là tiểu hoàng tẩu mà hắn tưởng niệm sao? không biết là do ánh trăng mông lung hay do hắn trúng độc quá lâu, lại nhìn không rõ bộ dáng của người nọ, chỉ cảm thấy dưới ánh trăng da thịt trắng tựa tuyết, hai mắt sáng ngời, tóc đen mềm mại, trâm cài tựa mũ ô sa, quần áo có vẻ hơi dày, không hiện rõ dáng chưa kịp tỉnh táo, Tuyên đế đã vươn tay chạm trúng ngực nàng, đè ép tới. Đột nhiên hắn giật mình một cái, ý nghĩ trong đầu lướt qua không kịp đề phòng mà thốt lên “Hoàng tẩu, ngực của ngươi sao kì vậy!” Editor Mia Tree——Tuyên đế là con trai thứ bảy của Minh đế, em trai của Thành đế. Thành đế lên ngôi, được phong là Lâm Xuyên Vương. Hai năm sau, Thành đế băng hà, không con nối dõi, nên lập Tuyên đế.[Lịch sử triều Hạ – phần ghi chép về Tuyên đế]Tuyên đế Hạ Chí, là hoàng đế vĩ đại nhất của triều đại nhà Hạ – một triều đại giả tưởng không nằm trong dòng lịch sử. Con đường đi lên ngôi vị hoàng đế của hắn là một bộ tiểu thuyết lịch sử đấu tranh quân sự nhiều chương theo khuynh hướng tự sướng yy, thu thập hậu cung mỹ nữ, đầy đủ cay đắng ngọt thân hắn Minh đế có bảy người con. Trải qua một hồi tranh đoạt người chết ta sống để giành ngôi vị Đông Cung, cuối cùng sống sót chỉ còn lại thứ tử Hạ Cự cùng người nhỏ tuổi nhất Hạ Chí. Minh đế băng hà, trước truyền ngôi cho Hạ Cự, xưng là Thành đế. Thành đế tính tình thô bạo, tin sủng gian nịnh, mấy lần ám hại Tuyên đế, may nhờ có sự kiên trì của tác giả nên luôn có người nhảy ra cứu viện kịp lúc mà thoát đế trải qua hai năm ẩn mình giấu tài, rốt cục dưới sự trợ giúp của đại tướng quân Chu Huyên mà bức chết Thành đế, đăng cơ làm hoàng khi lên ngôi hoàng đế, hắn Bắc phạt di địch, Nam định trăm man, làm việc cẩn trọng, trục xuất gian nịnh, khiến cho thiên hạ thái bình, chính trị minh bạch, mở ra một thời kỳ huy hoàng rực rỡ cho lịch sử triều Hạ. Tác giả ca ngợi rằng, trong những năm Tuyên đế tại vị, tuyển chọn được nhiều nhân tài, văn hiền võ đức, nhất thống thiên triều chính, Tuyên đế cũng có được thành tựu sáng lạn không kém. Hoàng hậu, phi tử hiền thục xinh đẹp tuyệt trần. Thị nữ vẫn luôn đi theo bên cạnh hắn, vì hắn vào sinh ra tử. Nữ thích khách được phái tới giết hắn lại bị hắn thuyết phục, tự nguyện ủy thân. Đại tướng thủ hạ của hắn sau khi gặp lại bại lộ thân phận nữ phẫn nam trang, cuối cùng trở thành nữ tướng quân. Vị cung phi đáng thương đã hy sinh chính mình để đưa hắn ra cung trong lúc Thành đế âm mưu muốn giết hắn…..Khi ba chữ Toàn văn hoàn’ được hạ xuống, Tuyên đế nhìn lại nhân sinh của chính mình. Hắn vừa không vì tuổi trẻ hư hỏng mà hối hận, cũng không vì nhân sinh tầm thường vô vị mà xấu hổ. Điều duy nhất có chút đáng tiếc chính là “Lúc trước nếu sớm một chút nhìn ra A Nhân là nữ phẫn nam trang, đem nàng cũng thu vào hậu cung thì tốt rồi!”Trong lúc Tuyên đế phát ra câu cảm thán ấy, mục bình luận cũng xuất hiện một cái tin nhắn quỷ dị “Truyện hay, yêu yêu lắm. Soái ca trong truyện thật nhiều gian tình a! đáng tiếc mỹ nữ cũng quá nhiều đi, hơn nữa cái này mà gọi là kết thúc? thật quá không hạnh phúc! Tuyên đế bệ hạ ới ời, đợi ta, ta muốn viết đồng nhân văn!” Thuộc truyện Bệ hạ, nhận mệnh đi Phiên ngoại 1. Giáo dục lễ nghiMạnh Tử hỏi Lương Huệ Vương “Vui vẻ một mình với vui vẻ cùng người, cái nào vui hơn?”Vương rằng “Vui một mình không bằng vui cùng người.”Mạnh Tử hỏi “Cùng ít người vui vẻ với cùng nhiều người vui vẻ, cái nào vui hơn?”Vương rằng “Ít người không bằng nhiều người.”Tuyên đế nghỉ thượng triều ba ngày, bốn vị hậu phi liền ngủ lại Duyên Phúc Cung, tỉ mỉ ra vào, không quản khó nhọc mà giảng giải đạo lý này cho Tuyên đế. Tuyên đế bị tấm lòng chân thành của bọn họ làm cho cảm động, đúng sai gì cũng ôm hết vào người, không chọn ba lấy bốn, còn về phần người sướng hay ta sướng, kết cục của việc cùng hậu phi hoan ái, chính là cuối cùng năm người đạt được cuộc sống mới vô cùng hài hòa’.Vì sợ ảnh hưởng tiểu hoàng tôn đọc sách, Chu hoàng hậu liền làm chủ cho phép hoàng tôn cũng nghỉ ngơi, gọi người mang nó rời xa khỏi tầm mắt Tuyên đế. Tuyên đế nguyên bản còn tưởng được ngậm kẹo đùa cháu, nhưng vì bản thân lại đi lâm hạnh thái phó của hoàng tôn, sợ hoàng tôn chẳng những không học được tôn sư trọng đạo, ngược lại còn bị ảnh hưởng không tốt, đành phải nhịn đau đáp ứng đem tôn nhi đưa về nhiều ngày hoang đường ở trong Duyên Phúc Cung, hắn ngay cả giường cũng cơ hồ không bước xuống, thức ăn đều do mấy vị hậu phi không tu phụ đức kia đưa vào trong miệng. Tuy rằng bốn người kia đem hắn chiếu cố thật cẩn thận tỉ mỉ, thậm chí cả lời cũng không cần nói, một ánh mắt là có thể lý giải ý tứ của hắn. Nhưng giữa lý giải và làm được còn kém một khoảng cách cực kì xa ― tỷ như nói Tuyên đế hy vọng mọi người hoà bình ở chung, không cần ở trên giường động thủ, càng không cần dùng thân mình hắn làm tiền đặt cược, nhưng không ai chịu làm theo ý môn bất hạnh, vì có hãn…… phi!Đêm trước ngày thượng triều, Tuyên đế cuối cùng cũng được chút nghỉ ngơi nhàn rỗi, lại vì mấy ngày nay hoang dâm quá độ, nhất thời thanh tĩnh xuống ngược lại khiến hắn ngủ không được, liền dựa vào đầu giường chậm rãi suy nghĩ nên xử trí như thế nào bốn vị hậu phi chẳng phân biệt tôn ti trên dưới, đối với hoàng đế hắn đây không hề biết kính mai sau khi thượng triều, liền hạ chỉ khiển trách cả bốn người bọn họ, sau đó cấm đoán bọn họ ở trong cung điện riêng của mỗi người! Còn phải tước phong hào của bọn họ…… Không đúng, còn chưa có ban phong hào, vậy đoạt quyền lực quản lý cung vụ của Chu Huyên và Thuần Vu Gia! Phế hậu thì liên lụy quá lớn, Chu Huyên cũng chỉ có thể bế môn ở trong cung, tất cả chi tiêu đều ấn theo phân lệ của Hoán Y Cục*, ba cái phi tử trực tiếp biếm làm cung nhân Hoán Y Cục, để bọn họ ở trong cung cảnh tỉnh cho tốt![*phòng giặt đồ, ai hay coi phim cổ trang thì biết, bao nhiêu quần áo trong cung đều dồn về đây, ngày ngày chà chà chà…… hahaha!]Tuyên đế càng nghĩ càng cảm thấy thống khoái, đáy lòng liên tục phác hoạ hình ảnh mấy tên hậu phi kia bị dạy dỗ đến thành thật nghe lời, bộ dáng tiểu tức phụ mà lấy lòng hắn. Thẳng đến hừng đông, hắn lại bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện quan trọng ― ba ngày nay hắn đều mang theo hậu phi sinh hoạt tại li cung, vừa trở về triều liền hạ chỉ khiển trách bốn người kia, bộ dáng giống như bị người ta lăn qua lăn lại quá độ, các đại thần trong triều sẽ không nhìn ra hắn mới là người bị đè ở dưới đi?Vạn nhất bị người nhìn ra được, hoàng đế hắn đây còn cái gì là uy nghiêm, còn cái gì là thể diện, làm sao đối mặt với triều đình quan viên cùng thiên hạ bá tánh? Thôi, áo trong đã không có, ít nhất phải giữ cho được mặt mũi……Hắn đem thuật khống chế hậu cung ở kiếp trước nghĩ rồi lại nghĩ, phát hiện ra kiếp trước hậu cung không cần hắn lo lắng, những nữ tử đó đều là trời sinh rộng lượng hiền lương. Ngay lúc Tuyên đế cơ hồ muốn tuyệt vọng, hắn bỗng nhiên nhớ tới một chuyện ― những nữ tử đó sau khi vào cung, liền được dạy dỗ cung quy cung lễ, mà đám người Chu Huyên lại đều là nam tử, nên hắn hoàn toàn đã quên mất điểm bởi vì có nữ quan dạy dỗ, kiếp trước những ái phi đó mới người người tuân theo khuôn phép, ôn nhu hiền thục? Nếu để cung nhân điều giáo bọn Chu Huyên học lễ nghi…… Trong đầu Tuyên đế bỗng nhiên toát ra hình ảnh bốn người kia đập phá Thượng Cung Cục, hầm hầm mà chạy tới chất vấn hắn vì sao bắt mình học quy củ nữ nhân…… trên đầu Tuyên đế toát ra một tầng mồ hôi lạnh, không dám nghĩ vị hậu phi cũng thật có bản lĩnh, nhưng bản lĩnh quá mức, chịu khổ lại là hoàng đế hắn ngoài đã gõ trống canh bốn, Tuyên đế vẫn cảm thấy mệt mỏi vô cùng, trên người nơi chốn đều nhức mỏi, hận không thể nghỉ thêm mấy ngày không vào triều. Nhưng lấy kinh nghiệm tự mình trải qua nhiều ngày nay, nếu thật sự tiếp tục nghỉ ngơi, sẽ lại biến thành nghỉ ngơi không được. Hắn quyết tâm, từ trên giường ngồi dậy, vừa chậm rãi mặc quần áo, vừa quyết định chủ ý Cho dù có bị người biết chuyện khiến hắn mất mặt cũng đành vậy, vẫn nên hướng đại thần có kinh nghiệm hỏi thăm, dù gì bọn họ cũng không dám đem chuyện tư mật nội cung nói ra triều ngày hôm sau, Tuyên đế liền triệu Hà thừa tướng vào Văn Đức Điện. Lão thừa tướng không chỉ đức cao vọng trọng, ở trong triều địa vị tôn kính, càng quan trọng hơn là lão cưới Hạ quốc trưởng công chúa, cũng coi như là cô tổ phụ của Tuyên đế. Loại sự tình này liên quan đến hoàng gia tư mật, tìm thần tử tự nhiên có nhiều bất tiện, nhưng tìm trưởng bối nhà mình, hẳn là có thể có được chút chủ ý tốt đi?Đem Hà thừa tướng triệu vào trong điện, Tuyên đế khuôn mặt âm trầm suy xét nên mở miệng như thế nào. Hà thừa tướng ngồi nửa ngày, thấy Tuyên đế sắc mặt càng nhìn càng khó xem, không khỏi âm thầm hồi tưởng, gần nhất tỉnh nào có tai hoạ hay là trong triều lại lòi ra tham quan ― dù sao bản thân lão thanh chính liêm minh, xử sự công bằng, Tuyên đế không có khả năng đối với lão có cái gì bất cho chén trà trong tay lão Hà thừa tướng lạnh ngắt, Tuyên đế vẫn không nói ra ý tứ của mình. Hà thừa tướng rốt cuộc chờ không nổi nữa, đứng dậy chắp tay hỏi “Thánh thượng triệu lão thần tới đến tột cùng là vì chuyện gì? Bất luận nghiêm trọng cỡ nào, cũng đừng ngại nói ra để lão thần thay thánh thượng tham tường.”Tuyên đế bị một câu của lão làm cho bừng tỉnh, nhìn chằm chằm Hà thừa tướng nửa ngày, rốt cuộc quyết tâm khẽ cắn môi hỏi “Lão thừa tướng không cần đa tâm, trẫm hôm nay gọi ngài tới, là muốn cùng ngài nói về gia sự. Không biết thân thể trưởng công chúa vẫn khỏe chứ, cùng thừa tướng ở chung có tốt không?”Hà thừa tướng nghe nhưng không hiểu, lại vẫn nghiêm túc đáp “Thân thể công chúa cực tốt, cùng lão thần tôn kính như tân, đa tạ bệ hạ quan tâm.”Tuyên đế châm chước dùng từ, trước khen vài câu Hà thừa tướng có thuật ngự thê, sau đó thật cẩn thận mà đem câu chuyện chuyển vào vấn đề chính “Nếu công chúa cùng thừa tướng có xung đột, thì giải quyết thế nào?”Hà thừa tướng nhắc tới việc này, bỗng nhiên vẻ mặt tang thương, thổn thức đáp “Thuở thiếu niên mỗi khi xung đột, gia phụ gia mẫu đều sẽ hung hăng phạt ta một trận, bức ta xin lỗi công chúa. Lúc ấy lão thần thường nghĩ, tương lai có một ngày không còn người quản thúc ta, ta nhất định phải vùng dậy, trọng chấn phu cương. Mấy mươi năm sau, gia phụ gia mẫu quả thật đều không còn nữa, nhưng khi đó ta cùng công chúa đã không còn thường xuyên cãi nhau…… Tuổi lớn, cũng không còn bồng bột, cảm tình cũng so với trước đây càng sâu đậm……”Lão nâng tay áo lau lau khóe mắt, hướng Tuyên đế thỉnh tội “Thỉnh bệ hạ thứ cho thần thất lễ, người già rồi, ngược lại càng dễ dàng rơi lệ.”Tuyên đế từ trong lời của lão thừa tướng nghe ra được một kinh nghiệm hữu dụng, hiện tại ban thưởng còn không kịp, sao lại trách tội thất lễ của lão? Không những khuyên lão không cần quá mức cẩn thận gò bó, còn theo lão cảm khái một hồi “Trời cao vong tình, tình không chỗ trú ngụ, nên cuối cùng đều rơi xuống đầu chúng ta.”Hai người thổn thức tuy không giống nhau, nhưng trình độ sợ vợ như sợ hổ cũng thật không phân cao thấp. Hà thừa tướng vừa rời đi xong, Tuyên đế liền gấp đến không chờ nổi mà tự tay viết xuống thánh chỉ, tuyên triệu cha mẹ bốn người kia vào đế cẩn thận lựa chọn từ ngữ, viết rằng vì cung quy ngăn cách, nên cốt nhục phân ly, quả thật có chút trái với luân thường, hắn tự nghĩ hoàng hậu cùng các vị ái phi đều là nam tử, lại là trọng thần triều đình, không thể cùng nữ tử quơ đũa cả nắm, nên muốn triệu cha mẹ bốn người vào cung thăm hỏi nhi đế thậm chí không dám đem ý chỉ này đưa đến Trung Thư tỉnh, mà trực tiếp triệu nội thị tiến vào, ban cho lệnh bài, để bọn họ phi ngựa ra cung truyền tin. Giữa bốn vị hậu phi, cha mẹ Chu Huyên và Thuần Vu Gia đều ở kinh thành, sau khi tiếp chỉ liền lập tức thay đổi lễ phục vào cung, còn người nhà Phượng Huyền và Tạ Nhân thì vẫn chưa vào kinh, nhóm nội thị liền chuẩn bị hành trang lên đường, ra kinh đến cố hương của bọn họ tìm lão tướng quân giáo huấn nhi tử giáo huấn đến thuận tay, vừa vào cung liền bất chấp tất cả mà bắt đầu la mắng, mẫu thân Chu Huyên đem y che chở ở phía sau, sau đó vận khí đan điền, bắt đầu mắng ngược trở lại phụ thân y vô dụng, để nhi tử vào cung làm hoàng hậu. Một nhà ba người này chính là đánh mắng đến náo nhiệt, Tuyên đế cho nữ quan qua đó, làm trò mà tự giới thiệu trước mặt cha mẹ Chu Huyên “Nô tì là nữ quan Thượng Cung Cục, hoàng hậu sau khi vào cung vẫn chưa từng chính thức học qua cung quy lễ pháp, bệ hạ phái nô tì tới làm giáo dẫn. Truyền khẩu dụ của bệ hạ, vì đề phòng hoàng hậu không quen, quốc trượng cùng phu nhân hãy tạm thời lưu lại Khôn Ninh Cung một thời gian, đợi hoàng hậu quen thuộc cung quy rồi hẳn trở về.”Chu Hoài lập tức thay đổi sắc mặt, nắm quải trượng mà rượt theo đánh Chu Huyên, sau đó bị phu nhân đoạt lấy quải trượng mà đánh một trận. Lão tướng quân tuy rằng không dám đánh trả, nhưng vẫn dám giáo huấn nhi tử, vừa trốn quải trượng đập xuống của phu nhân vừa mắng “Đồ bất hiếu! Vào cung còn dám gây rắc rối! Khẳng định là ngươi không hiểu chuyện, thánh thượng mới cho người tới giáo huấn ngươi……”Nữ quan trốn ở trong góc nhỏ giọng khuyên nhủ “Phu nhân, quốc trượng, hoàng… hoàng hậu……”So với Chu gia võ công gia truyền, Thuần Vu lão gia cùng phu nhân lại bình thản hiểu biết lễ nghi hơn nhiều. Gia tộc Thuần Vu bất quá chỉ là một gia tộc mới nổi, hai vợ chồng già đều không quen với cung điện xa hoa, động tác thập phần câu nệ, càng không dám làm trò đánh nhi tử trước mặt nữ quan, chỉ dùng lời nói thấm thía mà khuyên nhủ “Ngươi làm đại quan, vi phụ cũng quản không được ngươi, chỉ có một điều cần phải dặn dò ngươi ― tài phú một nhà chúng ta đều là do thánh thượng ban tặng, ngươi phải biết tri ân báo đáp, không thể có tâm tư khinh thường.”Thuần Vu Gia không thẹn với lương tâm, lập tức đáp “Ta tất nhiên là hết lòng hết sức, chỉ sợ hầu hạ không chu toàn.” Còn về chuyện chu toàn ra làm sao, vậy thì phải tùy theo cách nghĩ của mỗi người. Thuần Vu Gia tìm hiểu thì biết được bên phía Chu Huyên, Phượng Huyền cùng Tạ Nhân cũng phái tới người giáo dẫn, liền an tâm đưa cha mẹ vào thiên điện nghỉ ngơi, chính mình thì hướng nữ quan kia lãnh giáo thuật mị quân lưu truyền trong thân Tạ Nhân tới cũng không chậm, Tạ Nhân vào cung xong liền cho người quay về Hội Kê rước nàng vào kinh, chỉ là đường xá xa xôi, lúc Tuyện đế sai nội thị đi tìm người thì còn chưa kịp đến kinh thành. Mấy ngày sau khi nàng vào kinh, liền được Tuyên đế phái người mang vào trong cung đoàn tụ cùng nhi tử. Tạ phu nhân vừa thấy nhi tử liền giáo huấn “Chuyện vào cung là chính ngươi cầu xin, về sau có ủy khuất cũng phải tự mình nuốt xuống, không được hướng ta oán giận!”Tạ gia lấy quân quy trị gia, Tạ Nhân ở trước mặt mẫu thân thập phần thành thật, nghiêm chỉnh chắp tay trước ngực, nghiêm chỉnh ngồi, nghiêm chỉnh tuân thủ lễ nghi. Lại thêm Tạ Nhân giỏi nghe giỏi nhớ, lời nói của nữ quan kia vào tai liền không quên, mới dạy có nửa ngày, nữ quan đã không còn gì để dạy, trở về hướng Tuyên đế phục mệnh. Tuyên đế bị đè nén đến thở dài một tiếng, cúi đầu suy nghĩ một trận, liền phân phó “Ngươi trở về, thỉnh Tạ phu nhân ở lại trong cung một thời gian, lấy cớ an ủi A Nhân.”Vào cung cuối cùng lại là người nhà Phượng Huyền. Phụ thân Phượng Huyền vì việc nhi tử vào cung mà lấy làm hổ thẹn, mẫu thân tuy rằng thương yêu nhi tử, nhưng lại không lay chuyển được trượng phu. Ngay cả nội thị do Tuyên đế phái tới cũng không khuyên giải được lão nhân bướng bỉnh này, đành phải đi gặp quan phủ địa phương mượn người, nửa mời nửa áp giải mà đem cha mẹ Phượng Huyền lôi vào lão tiên sinh tuy đã vào cung, nhưng khí tiết lại không thiếu, ngay cả mặt nhi tử cũng không chịu nhìn. Phượng phu nhân ở một bên ôm nhi tử khóc lóc một hồi, liền khuyên Phượng Huyền đi cầu xin phụ thân y tha thứ. Phượng Huyền tính tình cũng ngay thẳng cứng đầu, không rên một tiếng mà quỳ gối ngoài thiên điện, khiến nữ quan và đám cung nhân hoảng sợ đến độ chết khiếp, mặc cho ai cũng không đỡ được y đứng này sau khi được báo lên, Tuyên đế rốt cuộc ngồi không nổi nữa. Hắn trước đây đối với gia tộc Phượng thị đã không có ấn tượng tốt, chỉ là sau khi Phượng Cảnh bị đày rời khỏi kinh, Phượng gia cũng không còn dám nháo động chuyện Phượng Huyền nữa, sau đó hắn vội vã chinh phạt nước láng giềng, nhất thời quên giáo huấn người Phượng gia. Hiện tại nghe thấy Phượng Huyền chịu ủy khuất lớn như thế, Tuyên đế liền bất chấp tất cả, vội vàng di giá đến Tuyên Hoà điểm Tuyên đế đến nơi, Phượng Huyền chính là đang quỳ trên nền đá xanh, sắc mặt ngưng trọng, thân mình thẳng tắp, hai đầu gối đặt trên mặt đá, Tuyên đế vừa nhìn liền cảm giác đầu gối phát đau, lập tức tiến tới đem người đỡ dậy. Phượng Huyền mặt đầy thần sắc kinh hỉ, nhưng kinh hỉ xong lại ảm đạm nói “Bệ hạ lấy nhân hiếu trị thiên hạ, ta lại không thể khiến phụ thân vừa lòng, còn để cho bệ hạ vì ta lo lắng……”Mẫu thân Phượng Huyền ở bên cạnh kiến giá, Tuyên đế khoan dung mà khuyên nàng đứng dậy, lại khen nàng vì quốc gia giáo dưỡng ra một vị hiền tài lương đống. Phượng lão tiên sinh trong điện nghe thấy Tuyên đế tới, tuy rằng trong lòng bất mãn hắn đem nhi tử nhà mình vào cung làm nam phi, nhưng lại không thể thất lễ trước thiên tử, vội vàng ra cửa nghênh đế miễn lễ cho lão, trên mặt mang theo vài phần ý cười uy nghiêm, đạm nhiên hỏi “Phượng công đọc qua đủ loại thi thư, trẫm có một chuyện muốn hỏi ngươi. Không biết quân cùng phụ bên nào thân hơn, trung cùng hiếu bên nào nặng hơn?”Phụ thân Phượng Huyền hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn lập tức đáp “Quân thần phụ tử, tất nhiên là quân đứng trước phụ, trung nặng hơn hiếu.”Tuyên đế liền cười nói “Phượng khanh tận trung với quân, luôn hoàn thành tốt trọng trách được giao, không phải chính là tuân theo lời dạy dỗ của lão tiên sinh hay sao? Có con như thế, lão tiên sinh còn gì bất mãn, vì sao ngược lại không chịu gặp y?”Phượng phụ liền muốn quỳ xuống, Tuyên đế vội bảo Phượng Huyền ngăn lại. Lão tiên sinh không thể quỳ, liền cúi đầu đáp “Gia tộc Phượng thị truyền đời đến nay đã hơn trăm năm, chưa bao giờ làm ra chuyện lấy sắc thị quân……”Tuyên đế trách mắng “Phượng công ăn nói cẩn thận! Người trong cung của trẫm, đều là lấy đức thị quân, không có ai lấy sắc thị quân cả!”Phượng Huyền cũng nói theo “Bệ hạ là thánh minh thiên tử, há chứa chấp loại người lấy sắc mời sủng? Thần tử thị quân vốn như vợ hầu chồng, thần dân thiên hạ có ai không yêu vua, ta có thể vào cung hầu bệ hạ là may mắn mà trời cao ban cho, phụ thân lúc này nên lấy ta làm vinh, cớ sao lại coi đây là nhục?”Tuyên đế nghe được thập phần vừa lòng, tầng băng sương trên mặt cũng theo gió bay đi, mỉm cười nói với Phượng Huyền “Phượng khanh có tấm lòng trung nghĩa, trẫm vẫn luôn minh bạch, khúc mắc giữa ngươi và cha mẹ trẫm cũng ngóng trông có thể sớm ngày cởi bỏ. Đợi việc này hóa giải xong, khanh liền không cần phân tâm với gia sự, chuyên tâm vì trẫm dạy dỗ hoàng thái tôn.”Hai người càng nói càng đứng đắn, phụ thân Phượng Huyền nghe vào đều cảm thấy chính mình oan uổng nhi tử. Tuyên đế đi rồi, cung nhân lại nhào tới khuyên giải, đem công tích Phượng Huyền lập được khen rồi lại khen, trong lòng Phượng công âm thầm vì nhi tử mà kiêu ngạo, thái độ chậm rãi mềm đế nghe nội thị báo cáo việc này, trong lòng cực kì đắc ý, âm thầm đem Hà thừa tướng khen rồi lại khen, thuận tay liền ban mấy xấp vải thượng đẳng cùng trăm lượng hoàng kim xuống. Hậu cung có vài vị nhạc phụ nhạc mẫu tọa trấn, Tuyên đế rốt cuộc có thể nghỉ ngơi mấy ngày, không cần lo lắng có người xông vào tẩm cung của hắn hay Văn Đức Điện cùng Ngự Hoa Viên gì đó, giữa ban ngày ban mặt mà a dua mời đế chuyên tâm phê duyệt tấu chương, trong điện bỗng nhiên vang lên tiếng bước chân nhè nhẹ, trên ngự án liền xuất hiện một chén canh. Tuyên đế cũng không ngẩng đầu, chỉ nói “Đi xuống đi, lát nữa trẫm ăn sau.”Cái muỗng trong chén bỗng nhiên dán tới giữa môi Tuyên đế, nước canh ngọt ngào liền theo kẽ răng chảy vào trong miệng hắn. Tuyên đế ngẩng đầu đang muốn mắng tên nội thị không hiểu chuyện kia, thế nhưng lúc vừa nhìn thấy mặt người nọ, lập tức sửng sốt ― kẻ đút canh cho hắn lại là Thuần Vu Gia!Trong lúc hắn ngây người, muỗng canh đã được đưa vào trong miệng hắn. Tuyên đế nuốt nước canh, kinh ngạc hỏi “Ngươi không phải đang học quy củ……”Thuần Vu Gia cười đến thập phần ôn nhu, hai mắt cong cong, ánh mắt lại gắt gao dính chặt vào đôi môi ướt át của Tuyên đế “Bệ hạ nói đúng, ta chính là đang theo nữ quan học tập đạo thị quân. Nàng dạy ta phải thời thời khắc khắc quan tâm thân thể bệ hạ, vậy nên ta liền kêu phòng bếp nấu canh bổ dưỡng, đưa đến cho bệ hạ.”Y dán sát người tới, miệng ngậm một muỗng canh đút vào trong miệng Tuyên đế, ngẩng đầu dụ hoặc mà nói “Ta đã học được rất nhiều biện pháp thị quân. Đã nhiều ngày nay bệ hạ chưa từng nghỉ ngơi tại hậu cung, đối với thân thể cực kỳ bất lợi, ta lại không thể làm ngơ bỏ mặc long thể vì cấm dục mà chịu thương tổn, nên đành phải mặt dày không biết xấu hổ tự mình hiến dâng.”..Tuyên đế trẫm muốn trọng chấn phu cương!Bốn vị hậu phi……!!! được thôi ~~Editor hahaha!

bệ hạ nhận mệnh đi